[Phỏng vấn đạo diễn] Chia sẻ của đạo diễn Hashiguchi Ryosuke

Wait 5 sec.

Nhắc đến những phim tuổi học trò của điện ảnh Nhật, phim “Like Grains of Sand” (1995) cũng như đạo diễn Hashiguchi Ryosuke hẳn đã trở thành những cái tên kinh điển. Trong suốt sự nghiệp của mình, đạo diễn Hashiguchi luôn có một sự quan tâm nhạy cảm, thấu đáo và chân thành với cuộc đời của những người đồng tính cũng như những con người sống bên lề, trong tất cả những giao thoa và ràng buộc phức tạp với hôn nhân, gia đình và những “quy chuẩn”, định kiến của xã hội Nhật. Phim dài đầu tay của ông, “A Touch of Fever” (1993), ra mắt trong thời kỳ nở rộ của các phim độc lập Nhật về đề tài người đồng tính như “Okoge” (1992) và “Twinkle” (1992), tạo được dấu ấn sâu sắc với khán giả không chỉ trong cộng đồng gay. Thành công về doanh thu của “A Touch of Fever” đã tạo điều kiện để Hashiguchi làm tiếp các phim mà đưa tên tuổi ông đến gần với khán giả quốc tế như “Like Grains of Sand” (1995), “Hush!” (2001) và “All Around Us” (2008). “Hush!” (2001), một phim xoay quanh một cặp đồng tính với một người phụ nữ khao khát có con, trên hành trình đi tìm những hy vọng mới và một định nghĩa “gia đình” mới, được trình chiếu tại hạng mục Tuần lễ đạo diễn ở Liên hoan phim Cannes năm 2001. Trước khi trình chiếu, đạo diễn Hashiguchi đã có những dòng tâm sự về tác phẩm cũng như trải nghiệm đời mình. Người viết gửi đến bạn đọc những dòng ấy, để có thể hiểu thêm về những góc nhìn, cảm tình và chiêm nghiệm mà ông rút ra dưới góc độ là một nhà làm phim đồng tính ở Nhật:“Người ta luôn trải qua một số khởi đầu trong suốt cuộc đời mình. Với một số người, đó là tốt nghiệp ra trường, với người khác, đó là có được công việc, hôn nhân, sinh con hay sự qua đời của một người thân yêu. Ở những thời điểm đó, có thể cái tôi vẫn còn chưa ổn định và ngập tràn những hoang mang, nhưng ta dần đối diện với thực tại, kiềm chế cảm xúc bản thân và tìm những niềm hy vọng mới dẫn lối cuộc đời ta.Bộ phim này kể về một người phụ nữ và hai chàng gay ở tuổi 30 bước vào một khởi đầu mới từ hoàn cảnh đầy những thất vọng. Người phụ nữ đã theo đuổi tình yêu quá mãnh liệt, và đã làm tổn thương chính mình và người khác. Cô ấy tự hỏi rằng có phải mình quá nhiều khiếm khuyết, rằng liệu bản thân có thể có được một mối quan hệ tử tế không. Hai người đàn ông còn lại là gay. Một người đã chấp nhận mình là gay từ thời niên thiếu, và đã sống một cuộc đời trọn vẹn của người đồng tính công khai từ đó đến giờ. Anh ấy không thất vọng với cuộc sống hiện tại, nhưng luôn cảm thấy một sự trống vắng. Người còn lại đã luôn che giấu xu hướng tính dục của mình. Không phải là vì anh ấy xấu hổ. Anh biết rằng không thể thay đổi bản thân mình, và anh hiểu rằng phải chấp nhận nội ngã cá nhân mình, chỉ có điều là anh không thể giải thoát bản thân khỏi cảm giác tội lỗi.Cả ba người đều nhìn bản thân như những cá thể đơn lẻ, và họ đã từ bỏ hy vọng trở thành một phần của nhóm hai người hoặc ba người. Chẳng ai lại tự chọn cho mình một đời cô độc, không hi vọng hay thiếu hơi ấm giữa người với người. Kể cả với ba người này, sâu thẳm trong trái tim họ vẫn khao khát trở thành một phần trong sự kết nối của hai hoặc ba người. Họ đã từng có mối quan hệ như vậy. Nỗi đau đánh mất niềm hạnh phúc đó đã khiến họ dè chừng. Họ không muốn phải trải qua những nỗi đau và nỗi buồn như vậy nữa. Có lẽ họ đã đánh mất đi dũng khí bước vào nơi bất định.Bộ phim trước đó của tôi, “Like Grains of Sand”, khắc họa quãng đời tuổi học trò. Cảnh cuối cùng đánh dấu cột mốc bước sang tuổi trưởng thành. Đối với tôi, khi tuổi trẻ đã qua, thế giới người lớn trải ra trước mắt như một chốn bất định. Một vùng đất hoang vắng kéo dài mãi mãi, mà chẳng thấy một ngôi nhà. Cảm giác thật vô nghĩa khi cứ bước đi, chẳng có gì ở đó cả. Nhưng tôi vẫn phải đi tiếp. Và tôi phải luôn mơ đến việc sẽ tìm được một ai đó, và vào giây phút ấy, chúng tôi sẽ cùng mỉm cười và nói: “Cuối cùng tôi đã tìm thấy anh”.Ngày nay, khi mở tivi ra, chẳng có gì ngoài tin tức tồi tệ. Có người còn nghĩ rằng chẳng có gì ngạc nhiên nếu thế giới đang bị hủy hoại hoàn toàn. Nhưng trong một thế giới ngập tràn những điều kinh khủng nhất, thì những thứ tốt đẹp nhất cũng tồn tại. Chỉ đơn giản là có quá nhiều điều tệ hại mà chúng ta khó nhìn thấy những thứ kia.Trong bộ phim này, tôi muốn giữ lấy những điều đẹp nhất, hay thứ gì đó để ta tin rằng chúng hoàn toàn tồn tại. Và tôi muốn khắc họa ba nhân vật chính tìm thấy dũng khí để bước vào chốn bất định và một lần nữa, bắt đầu lại cuộc đời của họ.Với tôi, ở tuổi 38 này, tôi nghĩ dũng khí là thứ duy nhất đưa tôi đi tiếp quãng đời này.Hashiguchi RyosukeTokyo, 2000″Nguồn dịch: https://s3.amazonaws.com/…/images%2Ffiles%2Fcd…