Với những ai vốn quen thuộc với Giả Chương Kha, có lẽ đều biết rằng ông thường ưa thích sử dụng các bài hát nhạc pop trong phim của mình. Âm nhạc đại chúng không chỉ là một dấu hiệu về thời gian (địa điểm) hay phương tiện bộc lộ cảm xúc đơn thuần, mà nó còn là một yếu tố cấu trúc mang đậm dấu ấn phong cách cá nhân của Giả Chương Kha. Thế nhưng, phải đến khi hợp tác với nhạc sĩ Lâm Cường (Lim Giong), Giả Chương Kha mới bắt đầu sử dụng chất liệu nhạc điện tử trong phim của mình. Bản chất là một loại hình sáng tạo âm thanh mang tính thử nghiệm, có thể nói âm nhạc điện tử vốn rất thích hợp với chủ đề khám phá chủ nghĩa hiện thực và theo đuổi sự thật trong các bộ phim của Giả Chương Kha. Thế nhưng không chỉ dừng tại đó, với phong cách diễn tấu đa dạng cùng sự đồng điệu sâu sắc trên con đường khám phá nghệ thuật, Lâm Cường đã đem đến một bầu không khí trừu tượng – nâng cao trải nghiệm thính giác phức tạp trên nền phong cách thẩm mỹ hiện thực của Giả Chương Kha.Nếu như nhạc điện tử của Lâm Cường củng cố khoảng không gian hiện đại cũng như chiều sâu của nó thì kỹ thuật âm thanh của Giả Chương Kha lại đem đến những trải nghiệm đời sống chân thực gần gũi nhất cho khán giả. Sự tích hợp giữa bản ghi âm (hiện trường) và sóng âm thanh này vang vọng khắp khung cảnh các đô thị văn minh hay làng quê nghèo trong phim của ông, xuất phát điểm từ “The World” và lên tới đỉnh điểm trong “Still Life”. Mượn bối cảnh câu chuyện tìm kiếm người thân để miêu tả cuộc sống của những người bị bỏ lại phía sau do quá trình hiện đại hóa nhanh chóng của đất nước. Nhân vật chính tìm đến thị trấn Tam Hiệp, nơi có lịch sử hàng nghìn năm nằm dọc theo bờ sông Dương Tử nhưng nay đang phải đối mặt với nguy cơ bị phá hủy do lũ lụt. Trước thực tế phi lý hay quá trình đô thị hóa nhanh chóng, Giả Chương Kha kết hợp âm nhạc điện tử với các chất liệu âm thanh gốc từ môi trường để tạo ra bầu không khí siêu thực, thể hiện sự ngột ngạt của quá trình xâm lấn không gian cá nhân. Nhiều âm thanh môi trường khác nhau được thu thập từ khu vực Tam Hiệp (máy móc, tiếng ồn và sóng âm) được xếp chồng lên nhau thành những tiếng động phức tạp và đa lớp. Chuỗi những âm thanh này ghi lại một cách sáng tạo sự tàn phá, hư hại do quá trình phá dỡ đô thị gây ra, không chỉ thể hiện những thay đổi của cảnh quan môi trường bên ngoài mà còn phản ánh sự tan rã của cấu trúc tinh thần bên trong.Vượt qua cấp độ trần thuật thông thường của điển phạm điện ảnh, chúng có thể truyền tải và phỏng dựng những đặc điểm gần gũi với môi trường phim giống như hình ảnh (thậm chí còn có thể nắm bắt tốt hơn bản chất dòng chảy siêu hình của chất liệu). Chính sự linh hoạt, không giới hạn trong cách diễn tấu nhạc cụ của Lâm Cường đã đem đến cho âm nhạc của ông những sáng tạo âm thanh độc đáo, từ đó mở ra một trải nghiệm thính giác vượt qua ranh giới hư – thực. Sự đồng điệu sâu sắc trong phương pháp sáng tạo giữa Lâm Cường và Giả Chương Kha cũng là yếu tố chìa khóa giúp cả hai có thể bổ khuyết và hỗ trợ tốt cho thế mạnh của nhau. Nếu như những tàn tích hay đống đổ nát là nguồn cảm hứng cho trí tưởng tượng hư cấu của Giả Chương Kha. Thì âm nhạc của Lâm Cường lại thổi hồn cho cuộc sống tĩnh lặng của những tàn tích ấy, vang vọng khắp những địa hình khung cảnh chuyển động trôi dạt.Trong phân cảnh cuối bộ phim “Still Life”, trước khi rời đi, nhân vật chính ngoái cổ nhìn lại nhìn thị trấn ngàn năm sắp chìm dưới biển nước và hiện ra trước mắt ông là hình ảnh một người đàn ông đang đi thăng bằng dọc theo đường dây trên không trung. Trên nền tiếng động và âm thanh điện tử, chúng ta nghe thấy tiếng vang vọng của nhạc Kinh kịch Tứ Xuyên như dự cảm những điều chẳng lành sẽ xảy tới. Ở đây, Lâm Cường kết hợp các sóng âm thanh trừu tượng với âm thanh xung quanh được ghi lại tại chỗ, tái tạo lại âm nhạc truyền thống để biến tấu chúng thành âm thanh đa phương tiện. Những khoảnh khắc phù du này đan xen giữa hiện thực và hư cấu, mờ ảo xa xăm nhưng tràn ngập khắp chốn. Lúc này, âm thanh giống như tiếng vọng của cả ký ức vật chất và di tích lịch sử. Tĩnh lặng không ai biết nhưng vẫn luôn âm thầm tồn tại đó.Như vậy, có thể nói phương pháp làm phim – sáng tạo nhạc phim như vậy đã tạo nên chất thơ sống động cho phong cách làm phim tài liệu của Giả Chương Kha. Thông qua mối quan hệ đối lập giữa âm nhạc điện tử và hình ảnh phi tường thuật, nó mang đến sự phản ánh phi hiện thực về cuộc sống tĩnh lặng và bổ sung thêm chiều sâu kỳ ảo vào môi trường thực. Vì lẽ đó, qua bàn tay soạn nhạc của Lâm Cường, các bộ phim của Giả Chương trở thành một thực hành không gian nghe nhìn thay thế vượt qua tầm nhìn và trường thính giác thông thường. Giống như Giả Chương Kha có từng nói “những bài hát và âm thanh được thêm vào phim không chỉ là hình ảnh mà còn là bản ghi âm thính giác của thời đại”, âm nhạc trong phim của ông phản ánh sâu sắc môi trường tưởng chừng như đầy tự do cởi mở nhưng thực chất lại rất hạn chế khép kín dưới sự phát triển nhanh chóng của nền kinh tế Trung Quốc (cho dù đó là tàn tích hay kỳ quan không có thực).[*] Lâm Cường (Lim Giong): nhạc sĩ, DJ, nhà sản xuất âm nhạc và cũng là diễn viên người Đài Loan. Ông là một trong những nhân vật tiêu biểu của nền âm nhạc điện tử thử nghiệm của Đài Loan. Bên cạnh đó, Lâm Cường cũng là người sáng tạo và sản xuất nhạc cho hàng loạt những tác phẩm tên tuổi của các đạo diễn Hoa Ngữ: Hầu Hiếu Hiền (“Goodbye South, Goodbye”, “Millennium Mambo”, “The Assassin”..); Giả Chương Kha (“The World”, “Still Life”, “Ash is Purest White”..); Gan Bi (“Kaili Blues”, “Long Day’s Journey Into Night”)…– Cùng xem lại đoạn kết của “Still Life”:https://www.youtube.com/watch?v=6kIWx0e_VKQNguồn tham khảo:https://daily.bandcamp.com/…/lim-giong-a-pure-person…https://www.airitilibrary.com/…/03030849-202209…http://www.sensesofcinema.com/…/loss-and-absence-in…/