Nhắc đến Haruko Sugimura, có lẽ mỗi khán giả trong số chúng ta đều có một ấn tượng rõ nét nào đó về bà. Là một nữ diễn viên sân khấu điện ảnh kỳ cựu (tham gia diễn xuất trong hàng loạt tác phẩm của các đạo diễn nổi tiếng Nhật Bản như Akira Kurosawa, Mikio Naruse, Shiro Toyoda, Keisuke Kinoshita và Kaneto Shindo). Song có lẽ, khán giả vẫn quen thuộc nhất với Haruko Sugimura qua các bộ phim của Yasujiro Ozu khi xuyên suốt sự nghiệp, bà xuất hiện trong chín tác phẩm của ông.Sinh ra và lớn lên trong cái nôi của sân khấu kịch, Haruko Sugimura chịu ảnh hưởng sâu sắc từ trường phái kịch hiện thực. Có lẽ chính điều này đã tôi luyện cho bà một phong cách diễn xuất riêng so với lứa diễn viên nữ cùng thời. Bên cạnh việc thường xuyên xuất hiện trong những vai nữ phụ, nhân vật của Haruko Sugimura cũng thường là mẫu phụ nữ gai góc, sắc sảo bộc trực, có phần cứng rắn và lạnh lùng. Khi hài hước tinh nghịch, lúc lại kiêu ngạo chanh chua, khi châm chọc mỉa mai, lúc lại tỉnh bơ trái khoáy đối đáp không khoan nhượng. Có lẽ, tất cả những gì xấu xí nhỏ nhen, ngang trái khó ưa trong tính cách con người, chúng ta đều có thể thấy đâu đó qua bóng dáng các nhân vật mà bà thủ vai.Những mặt trái tính cách tưởng chừng là điều bất lợi trong quá trình hóa thân đó, qua bàn tay xử lý của Haruko Sugimura, lại trở thành “điểm nhấn” nhân vật, nhẹ nhàng tạo một sự cân bằng giữa những nét sắc thái tính cách đối nghịch trong câu chuyện phim. Điều này có thể thấy ngay ở quyết định của Ozu khi lần đầu tiên giao phó vai diễn Masa Taguchi cho Sugimura trong “Late Spring” (1949), bà vào một vai phụ nhưng lại là chất xúc tác, có vai trò vô cùng quan trọng đối với câu chuyện phim. Hợp tác hơn hai thập niên, giao tình giữa Haruko Sugimura và Yasujiro Ozu cũng được ghi chép lại trong nhiều phỏng vấn lẫn ký sự. Bởi luôn giữ thái độ công bằng trung lập với các diễn viên, Ozu hiếm khi nào so sánh diễn xuất hay thậm chí, từ chối tiết lộ diễn viên yêu thích của mình. Tuy nhiên, khi được hỏi “Ai là người đánh bóng ở vị trí số 4 trong các bộ phim của ông?” [*], Ozu đã không chút lưỡng lự mà trả lời rằng: “Haruko Sugimura”.Ở Haruko Sugimura, khán giả không chỉ thấy một người diễn viên có khả năng hóa thân đa chiều. Hơn thế, ẩn hiện đằng sau dáng vẻ tưởng như không có gì đặc biệt, giọng nói to trầm, cử chỉ dáng đi thô kệch lại là một sự “lão luyện” uyên thâm trong tầm hồn con người. Chính sự thâm trầm từng trải trong kinh nghiệm sống, kinh nghiệm làm nghề đó đã tạo ra một chiều sâu “hiện sinh” riêng. Chất “hiện thực” trong lối diễn xuất ấy thổi hồn biến những nhân vật bà hóa thân trở nên rất “đời” và cũng rất “con người”. Nhờ đó, ngay cả những phân cảnh bộc lộ cảm xúc sâu mà không cần dựa vào lời nói hay nét mặt cũng khó lòng làm khó được bà. Thứ kỹ nghệ không phải người diễn viên nào cũng có thể đạt đến này cũng đã được nữ diễn viên Hideko Takamine khen ngợi trong cuốn tự truyện “Watashi no tosei nikki” của mình. Hideko Takamine viết, khi chứng kiến cảnh Haruko Sugimura bộc lộ cảm xúc nhân vật chỉ qua bóng lưng cúa mình trong “Spring on a Small Island” (1940), lần đầu tiên trong cuộc đời, bà hiểu được thế nào là diễn xuất.[*] Trong bóng chày, người đánh bóng ở vị trí thứ 4 (hay còn gọi là clean-up batter) thường là người có trình độ đập bóng giỏi nhất đội nhằm tạo điều kiện cho 3 người đập bóng trước có thời gian chạy về gôn chính và ghi điểm.Ảnh: “Late Spring” (1949)Nguồn tham khảo:https://cinematicscribblings.wordpress.com/…/hidden…/https://web.archive.org/…/ent…/news/202009160000359.html