Biển và chánh niệm Sa mạc dạy ta bớt đi.Bớt màu, bớt tiếng, bớt dấu vết con người. Khi không còn gì để bám, tâm tự rút về một chỗ rất sâu, rất tĩnh. Ở đó, cảm xúc hiếm khi quấy phá, không phải vì ta mạnh, mà vì không gian đủ rỗng để chúng tự yên. Sa mạc giống như một căn phòng trống, chỉ cần bước vào là đã thiền, không cần cố.Biển thì ngược lại.Biển dạy ta nhận ra. Sóng đến rồi đi, đều đặn nhưng không lặng. Nhịp ấy kéo tâm ra ngoài, khơi lại ký ức, mong manh, hoài niệm. Ở biển, tâm...Read more